Kẻ Chết Rồi
Tôi... còn sống không?
Cái tên "Kẻ Chết Rồi" nghe hơi xui, nên cũng có thể gọi là: Don't Expect Any Drives. Kẻ Chết Rồi đã nhìn thấu mấy câu hỏi triết học vô nghĩa, nên trông có vẻ "mất hứng" với mọi thứ. Ánh mắt nhìn đời của họ giống hệt một game thủ đỉnh cao đã phá đảo toàn bộ main quest, side quest, hidden quest, xóa save chơi lại 999 lần, rồi cuối cùng phát hiện: game này chẳng vui chút nào. Kẻ Chết Rồi là hiền giả tối thượng đã vượt qua ham muốn và mục tiêu. Sự tồn tại của họ chính là lời phản kháng im lặng nhất nhưng triệt để nhất với cái thế giới ồn ào này.
Khắt khe với bản thân hơn ai hết — ai khen bạn một câu, bạn phải fact-check trước.
Kênh nội tâm nhiễu sóng nhiều — hay bị buffer ở "Tôi là ai?"
Ưu tiên thoải mái và an toàn — không cần ngày nào cũng bật chế độ sprint.
Hệ thống báo động tình cảm nhạy cực — "đã xem" không trả lời có thể suy ra tận kết phim.
Cảm xúc kiềm chế — cửa trái tim không đóng, chỉ là bảo mật quá khắt khe.
Cần cả gần gũi lẫn độc lập — kiểu phụ thuộc có thể điều chỉnh.
Nhìn thế giới qua bộ lọc phòng thủ — nghi ngờ trước, tiếp cận sau.
Cần tuân thủ thì tuân thủ, cần biến thông thì biến thông — không cứng nhắc vô ích.
Cảm giác ý nghĩa thấp — nhiều thứ cảm giác như đang diễn cho xong.
Hệ thống tránh thảm họa kích hoạt trước tham vọng — né rủi ro là ưu tiên.
Hay quay thêm vài vòng trước khi quyết — cuộc họp não thường xuyên overtime.
Khả năng thực thi và deadline có tình cảm sâu đậm — càng gấp càng thức tỉnh.
Xã hội chậm nóng — chủ động bắt chuyện thường phải gom can đảm nửa ngày.
Bản năng ranh giới mạnh — lại gần quá thì theo phản xạ lùi nửa bước.
Đọc không khí trước khi nói — cân bằng giữa thật thà và lịch sự.