Kẻ Nghèo
Nghèo, nhưng chuyên sâu.
"Nghèo" ở đây không phải bản án số dư tài khoản, mà giống kiểu phân bổ lại tài nguyên sau khi dọn sạch ham muốn. Người khác rải năng lượng như mã QR khắp nơi, còn bạn nén năng lượng thành tia laser — chiếu đâu, đó bốc khói. Thế giới của POOR đơn giản lắm: thứ không quan trọng thì tắt tiếng hết, thứ quan trọng thì cày đến chết. Náo nhiệt, giao lưu, khoe mẽ, đi đâu cũng phải có mặt? Xin lỗi, không rảnh. Bạn không phải ít tài nguyên, bạn đổ hết tài nguyên vào một chỗ, nên nhìn thì như nghèo, thực ra như mỏ vàng. Một khi đã xác định thứ gì đáng đào, bên ngoài có ồn cỡ nào cũng chỉ là tiếng ồn nền.
Bạn biết mình đứng đâu và không sụp vì một câu bâng quơ của người lạ.
Bạn nắm khá rõ tính khí, ham muốn và giới hạn cứng của mình.
Ưu tiên thoải mái và an toàn — không cần ngày nào cũng bật chế độ sprint.
Nửa tin nửa ngờ — cảm xúc liên tục ngồi bập bênh.
Cảm xúc kiềm chế — cửa trái tim không đóng, chỉ là bảo mật quá khắt khe.
Không gian là thiêng liêng — yêu cỡ nào cũng phải để lại mảnh đất riêng.
Nhìn thế giới qua bộ lọc phòng thủ — nghi ngờ trước, tiếp cận sau.
Cần tuân thủ thì tuân thủ, cần biến thông thì biến thông — không cứng nhắc vô ích.
Làm việc có hướng và đại khái biết mình đang đi về đâu.
Dễ bị kết quả, sự phát triển và cảm giác tiến về phía trước đốt cháy.
Quyết định nhanh và một khi đã quyết thì không ngoảnh lại.
Động lực đẩy việc về đích mạnh — việc chưa xong trong đầu như cái gai.
Xã hội chậm nóng — chủ động bắt chuyện thường phải gom can đảm nửa ngày.
Bản năng ranh giới mạnh — lại gần quá thì theo phản xạ lùi nửa bước.
Biểu đạt trực tiếp — trong lòng nghĩ gì thường nói thẳng.